Nhớ nhà

Một chú chủng sinh khi mới vào chủng viện thường hay khóc sụt xịt ban đêm. Cha linh hướng nghe được gọi chú lên hỏi lý do, chú trả lời vì nhớ nhà quá. Cha linh hướng khuyên chú ấy vì lý tưởng làm linh mục sau này hãy cố gắng chịu đựng một thời gian rồi sẽ quen và sẽ không còn nhớ nhà nữa.
Từ đó chú trở nên vui vẻ và sống rất hoà đồng với mọi người. Nhưng mấy năm sau, bỗng một ngày chính chú ấy lên gặp cha linh hướng và trình bày :
- Thưa cha, chắc là con không có ơn gọi làm linh mục, con muốn về nhà.
Cha linh hướng rất đỗi ngạc nhiên :
- Vì lý do gì ?
- Thưa cha, con nhớ nhà quá không tập trung học được.
Cha linh hướng càng ngạc nhiên hơn :
- Ơ hay, mấy năm nay cha thấy con rất vui vẻ, cha tưởng con không còn nhớ nhà nữa chứ.
- Thưa cha, nhà con thì con không nhớ nữa, nhưng bây giờ con lại nhớ nhà hàng xóm cha ạ.
- ! ! !

Cù Lần