


Hà Hữu Hân, hiệu Hân Heo, Hoàng Hải Hoan hiệu Hoan Hô. Hai họ Hà Hoàng hùn hạp hoạn heo hai huyện. Hà Hữu Hân hoạn heo huyện Hải Hậu, Hoàng Hải Hoan hoạn heo huyện Hải Hưng.
Hà Hữu Hân hiền hoà, hào hoa, hiếu học, huyện Hải Hậu hết heo hắn hoan hỉ học hàng hải, học hàng hải hết hắn hăng hái học hội hoạ. Hồi hoạn heo huyện Hải Hậu hắn hồ hởi hứa hôn Huỳnh Hiếu Hồng. Họ hàng hắn hội họp hàn huyên. Hết họ hàng hắn hoan hỉ hắn hứa hôn.
Hoàng Hải Hoan hơi hi hí, hống hách, hẹp hòi. Hắn hùng hục hoạn hai hôm hết heo huyện Hải Hưng. Hồ Hiệp Hùng hỏi Hoàng Hải Hoan học hoạn heo, hắn hoan hỉ hứa. Hồ Hiệp Hùng hí hửng hốt hết heo huyện Hoà Hưng hí hoáy hoạn.
Hai heo Huỳnh Hiếu Hiền hơi hom hem,
hốc hác Huỳnh Hiếu Hiền hốt hoảng hô :
- Hết hè hãy hoạn ! Hết hè hãy hoạn !
Hoàng Hải Hoan hiểm hóc, huyện Hải
Hưng hết heo hoạn, hắn hăm he hãm hiếp Hồ Hiệp Hương. Hắn hung hăng hôn hít,
hiền huynh Hồ Hiệp Hùng hốt hoảng hô hoán :
- Hoàng Hải Hoan hư hỏng, hư hỏng !
Hoàng Hải Hoan huênh hoang hét :
- Hỗn ! Hồ Hiệp Hùng hỗn.
Hoàng Hải Hoan hỏng hôn Hồ Hiệp Hương, hắn hậm hực hù hoạn Hồ Hiệp Hùng. Hồ
Hiệp Hùng hú hồn, hắn hận Hoàng Hải Hoan. Hôm hăm hai hắn hung hăng húc hông
Hoàng Hải Hoan. Hoàng Hải Hoan hụt hơi, hoảng hốt, hắn hấp hối. Họ hàng hắn
hò hét, hắn hoàn hồn, hổn hển : „Hết hoạn heo ! Hết hoạn heo !“
Cù Lần