


Một
hôm trong lớp Việt văn, để dạy cho các chú làm thơ, cha giáo Việt Hưng đan
cử ra một thí dụ:
“Ao thu lạnh lẽo nước trong veo / Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo. Chữ veo
với chữ teo đều thuộc vần eo. Làm thơ trước tiên là phải có vần, các chú hiểu
chưa?”
“Dạ hiểu!"
Thực tập. Chú Đỗ Thục, cũng cảm đề từ cái ao: “Trong một cái ao cóc / Em thấy
bơi lội một bầy cá lóc”. Cũng được.
Tới lượt chú Đỗ Nam, cũng lại cái ao: “Trong một cái ao ếch / Em ngó hoài
không thấy gì hết”. Không hay lắm, nhưng mà có vần, thôi cũng được.
Rồi chú Đỗ Việt, cũng vẫn cái ao: “Trong một cái ao nhái / Em bước xuống nước
lên tới...” Tới đây chú ta bỗng nhợn, bèn nhỏ bước ngập ngừng: “lên tới...,
lên tới...”
Cha giáo sốt ruột lên tiếng thúc giục: “Nước lên tới đâu con?”
“Dạ... dạ... Trong một cái ao nhái / Em bước xuống nước lên tới... đầu gối
”
Cha giáo tức quá đập thước cây xuống bàn: “Bộ con không thể nào rán thêm một
chút nữa cho nó có vần hay sao?” “Dạ thưa cha... thưa cha... con cũng rán
lắm, nhưng mà khổ nỗi cái ao nước nó cạn quá!”
Ba Tàu Phễu