Đẹp biết mấy
những hòn sỏi
Nằm bên nhau cùng chia sớt thương đau
Từ một hôm mưa đổ thác gào
Làm cuộc sống vỡ thành trăm mảnh vụn
Mỗi mảnh một cuộc đời Lăn lóc với thời gian
Rồi mòn dần mòn dần
Thành những viên sỏi
Nằm tròn trịa bên nhau
Giữa giòng đời hiu quạnh
Rồi một ngày…
Sỏi trải đường cho mơ ước đi qua
Sỏi reo vui theo nhịp bước hoan ca
Sỏi lặng lẽ nghe bàn chân tình tự
Cho người đưa người đi vào tình sử
Cho những cuộc đời nối lại khúc dở dang
Nên đẹp biết mấy những hòn sỏi nhỏ nhoi
Không làm chi đại sự
Nhưng xích lại bên nhau
Để làm nên đại lộ
Cho những vòng đời lăn mãi khôn nguôi.
Nguyễn Mộng Huỳnh
