Dáng em tha thướt dưới trăng mờ Nghiêng nghiêng
chiếc bóng thả hồn mơ Gió sớm thu về bay tà áo
Suối tóc long lanh phủ đôi bờ
Anh đứng bên hè nghe xao xuyến
Em khuất xa rồi anh ngẩn ngơ
Trăng kia cũng đã xa dần mãi
Đêm về ôm gối lại nằm mơ.
Lưu Lạc
