Chuyến Bỏ Quê Hương

Rồi có một ngày tôi bỏ xứ
Bỏ nhà bỏ cửa bỏ vợ con
Bôn ba đây đó trời vô định
Ngày tháng hao mòn dạ héo hon

Nhưng bỗng một ngày tin vui đến
Lên thuyền tách bến thẳng ra khơi
Những nỗi kinh hoàng chưa kịp hết
Tôi đã lênh đênh giữa biển trời

Hôm đó là ngày tôi bỏ nước
Bỏ cả đất trời bỏ quê hương
Ngoảnh lại sau lưng toàn mây nước
Cúi mặt âm thầm nén đau thương

Khoang thuyền chật ních như nêm cá
Tiếng gào, tiếng khóc, tiếng cầu kinh
Tưởng chừng đang sống trong hầm lửa
Không mưa mà đẫm ướt thân mình

Phút chốc thân hình tôi rũ rượi
Lần đầu giáp mặt với trùng dương
Sóng nhồi tôi đến tuôn ra mật
Sức mạnh trùng dương khó ai lường

Cám ơn trời riêng tôi còn phước
Đã bao người đã chẳng được lên
Dắt nhau về kẻ than người khóc
Cơn giận này sẽ mãi không quên

Tỉnh giấc mê man trời đã xế
Mặt mũi trông ai cũng bơ phờ
Ác mộng tuy qua chưa là hết
Sóng gió nguy nan vẫn đợi chờ

Bụng đói cồn cào thêm khát nước
Nhưng rồi cơm sống nuốt không vô
Nhấm nháp cho qua mà đăng miệng
Xin người miếng nước chẳng ai cho

Khoang thuyền vẫn nóng như lò lửa
Ai nấy xem ra đã mệt đừ
Bên ngoài nghe gió hiu hiu thổi
Con thuyền vẫn giữ điệu lắc lư

Tôi vẫn co ro ngồi bó củi
Như thế trôi qua đã một ngày
Bóng tối bên ngoài đang bao phủ
Đây đó dăm ngưòi đã ngủ say

Nhắm mắt không sao vào giấc ngủ
Lặng ngồi nghe sóng đợi ngày mai
Đêm tối âm u hoà theo sóng
Tiếng nài tiếng khóc thật bi ai

Suốt một ngày thân đeo bị nước
Cố bao lần đi mãi chẳng ra
Ngồi ôm gối nghe lòng ray rứt
Cứ như vầy cái chết chẳng xa

Như con ếch ngồi sâu đáy giếng
Ngó lên trời chỉ thấy màu đen
Ôi miệng hầm to bằng cái thúng
Lại có người vô sỉ đứng che

Đêm dài thao thức trong biển vắng
Nghe từng tiếng động đón bình minh
Người người im tiếng vờ như ngủ
Hoà cùng nhịp thở tiếng cầu kinh

Con thuyền vẫn lướt đều trên sóng
Nhịp nhàng theo gió biển thật êm
Hải thần may mắn không hờn giỗi
Tạ ơn trời đã thoát một đêm

Đêm đã qua đi ngày lại tới
Vừng hồng ló dạng giữa trùng dương
Những gì sẽ tới trong ngày mới
Bão tố gian nguy khó ai lường

Ngó trước trông sau trời, mây, nước
Tôi bỏ quê hương đã một ngày
Đoạn đường xa cách nào ai biết
Bến bờ sẽ tới chẳng ai hay

Sống chết giữa trời theo định mệnh
Số phận ơn trên đã an bài
Đã quyết ra đi đành phó mặc
Mong rằng sẽ có một ngày mai

Từ lúc ra đi bụng rỗng tuếch
Bắt đầu cơn đói chợt bùng lên
Thân tôi mệt lả ngồi co quắp
Đâu đó vang đều tiếng rỉ rên

Nhớ tới câu thơ của tiền bối
"Tối rượu sâm banh, sáng sữa bò".
Cơn đói lại càng thêm da diết
Xin hoài miếng nước chẳng ai cho

Sữa bò ai đó nằm lăn lóc
Đói quá tôi cầm n ín một hơi
Ngọt, đắng tan hoà qua huyết quản
Hạnh phúc nào bằng giữa biển khơi

Cơn đói vơi dần thêm sức sống
Tôi ngồi ôm gối lặng nhìn mây
Mặt trời mỗi lúc thêm gay gắt
Trong thuyền sức nóng càng bủa vây

Thình lình nghe tiếng người thông báo
Có tàu xuất hiện phía xa xa
Bỗng chốc cả thuyền gây nhốn nháo
Kẻ mừng, kẻ sợ, kẻ hoang mang

Con tàu xa lạ từ từ tới
Cả thuyền ai nấy phập phồng lo
Tàu Tây, tàu Cộng hay tàu cướp ?
Mọi người nín thở không dám ho

A lô đây là tàu Tây Đức
Ôi tiếng loan truyền của cứu tinh
Người người như chết nay sống lại
Cảm tạ ơn trời cứu chúng sinh.

Cù Lần