<%@LANGUAGE="JAVASCRIPT" CODEPAGE="CP_ACP"%> Untitled Document

Gia đình của Lan, thường có một thói quen tốt là sau những bữa cơm tối, tất cả cha mẹ con cái đều quây quần trong phòng khách, với những môn giải trí lành mạnh như: Đọc sách truyện với những hình tranh hoặc các môn chơi của trẻ em. Chỗ ưu tiên của bé Lan là ngồi ngay trên gối mẹ, mặc dù Lan đã 6 tuồi rồi. Tối hôm ấy, Lan ngước mắt nhìn mẹ hồi lâu rồi nói với giọng ngây thơ: Mẹ ơi, gương mặt của mẹ thật đẹp, mẹ là người mẹ đẹp nhất trên trần gian này.

Thế như, sao tay mẹ xấu xí quá vậy mẹ. Ba của bé Lan rất ngạc nhiên khi nghe câu hỏi của bé Lan. Ông đoán ngay được tâm trạng của vợ, trước câu hỏi ngây thơ của con gái cưng, nên đến gần, bế bé Lan đặt trên đầu gối của ông và nói: Ba muốn kể cho con nghe một câu chuyện này: Hôm ấy, có một em bé đau nặng, nên ba má đem em vào nhà thương. Em nằm ngủ trong một cái nôi rất xinh xắn. Không hiểu vì lý do nào dây điện chạm vào nhau toé lửa.

Thế là lửa bén tới nôi em bé. Mẹ em bé lúc ấy cũng vừa đi ra ngoài pha sữa cho em, trong khi ấy, cô y tá lại đang ở trong phòng cho các em bé uống thuốc. Thấy lửa bốc cao lên giường em bé, cô y tá vội vàng chạy ra ngoài cầu cứu, còn mẹ em thì vội vã bước vào phòng. Trong lúc luýnh quýnh, mẹ em không biết tìm cái gì khác để dập tắt ngọn lửa nơi giường em bé hơn là dùng cánh tay dập tắt ngọn lửa, và bế em đem ra ngoài. Khi em bé được cứu thoát khỏi ngọn lửa, thì hai bàn tay của mẹ em bị phỏng và phải băng bó lâu ngày mới hết.

Sau nhiều tháng ngày, thì vết phỏng đã lành, nhưng vẻ đẹp của hai bàn tay mẹ em không bao giờ trở lại được nữa. Bé Lan không để cho ba kể hết câu chuyện, trí thông minh và bén nhạy đã giúp cho em hiểu ngay, em bé ấy là ai và người mẹ kia là ai rồi. Bé Lan liền nhảy xuống đầu gối ba, chạy đến trong lòng mẹ. Với hai bàn tay bé nhỏ, bé Lan nâng hai bàn tay của mẹ lên bàn tay của mình, rồi âu yếm nhìn mẹ và nói: Mẹ ơi, bàn tay của mẹ là bàn tay đẹp nhất trên trần gian này.

Lời nói ngây thơ của bé Lan trên đây, diễn tả tầm quan trọng và giá trị xâu xa của việc làm trong đời sống mỗi người. Công việc, tự nó không làm cho người ta trở nên cao trọng hay thấp hèn; trái lại, chính thái độ nội tâm của mỗi người, làm cho công việc của mình nên cao trọng hay hèn hạ. Trong xã hội tân tiến hiện nay, với trào lưu thăng tiến phụ nữ, nhiều bà mẹ và nhiều người vợ coi thường tầm quan trọng công việc nội trợ gia đình. Họ thường muốn thoát ly cái hèn hạ của công việc nội trợ để đi tìm danh dự nơi bàn giấy, của các công tác xã hội.

Nhiều người viện lý do là cần phải đi làm để phụ thêm tiền lương của chồng, cho các chi phí trong gia đình. Trong khi đó, họ dùng phần lớn số tiền kiếm thêm được để trả lương cho người giữ con, hoặc làm các việc nội trợ gia đình. Tiền lương thì tăng, nhưng tình thương bị giảm rất nhiều. Nếu sứ mạng của người mẹ là con tim, là lò sưởi của gia đình, thì thiếu sự hiện diện thường xuyên của người mẹ trong nhà, thật không khác gì cái bếp lạnh với đống tro tàn. Và phải công nhận rằng: Đó chính là thảm cảnh của gia đình tan vỡ, và của những người con bỏ nhà đi hoang. Hy sinh bản thân vì hạnh phúc của gia đình và vì tương lai của con cái, chính là sứ mạng cao cả nhất của người mẹ.

Bởi vì người mẹ được tạo dựng để truyền đạt và bảo vệ đời sống, là duy trì ngọn lửa nồng và hơi ấm của tình thương dưới mái gia đình cơ bản cũng như trong lòng đại gia đình nhân loại. Lạy Chúa, xin giúp con hiểu rõ tầm quan trọng và giá trị của việc làm, cả đến những công việc bé nhỏ tuy thấp hèn đều có tầm quan trọng, và chỗ đứng của nó trong quá trình phát triển của đại gia đình nhân loại.

Tuy là Con Thiên Chúa, giàu sang vô cùng, Chúa cũng đã tự nguyện chấp nhận vẻ tầm thường của người thợ mộc, không phải chỉ để sinh sống, nhưng còn là yếu tố quan trọng trong kế hoạch mầu nhiệm của công cuộc cứu độ toàn thể nhân loại. Chúa đã chấp nhận để cho hai bàn tay sần sì chai đá, xin giúp con hiểu rằng công việc không phải là để hưởng thụ, nhưng là để phục vụ với tình thương. Amen.


Bài số 39

BÀN TAY NGƯỜI MẸ