<%@LANGUAGE="JAVASCRIPT" CODEPAGE="CP_ACP"%> Untitled Document

Mỗi lần chúng ta gặp Chúa, thì dường như đây là một biến cố bất ngờ, nhưng thật sự đây chỉ là một sự bất ngờ đối với chúng ta, đối với con người, chớ không phải đối với Thiên Chúa. Bởi vì mỗi cuộc gặp gỡ là một sáng kiến của Ngài đến gần chúng ta, vừa đồng thời kính trọng quyết định tự do của con người chúng ta.

Thiên Chúa đối xử với con người giống như Ngài đối xử với hai môn đệ trên đường đi Emmau. Hai môn đệ đó có lòng khâm phục việc Chúa làm, những lời Chúa giảng dạy nhưng đã mất tin tưởng vào Ngài, vì họ tưởng rằng Ngài đã bị kẻ thù giết chết. Buồn bã đi trên con đường tiến về Emmau, họ không nhận ra Chúa đồng hành bên cạnh. Từ phía hai môn đệ thì cuộc gặp gỡ này, xảy ra một cách bất ngờ ngoài dự tính, nhưng từ phía Chúa thì quả thực là một sáng kiến có ý. Cách Chúa hành xử là phương thế tốt nhất để tôn trọng tự do của hai môn đệ. Chúa đến với các ngài một cách vô danh, âm thầm, và giải thích những biến cố cứu rỗi, những lời Kinh Thánh cho các ngài. Giải thích nhưng không áp đặt, bắt buộc. Các ngài có thể từ chối không lắng nghe; nhưng cuối cùng, hai môn đệ đã tự ý mời Chúa ở lại với họ với tính cách bắt buộc trao đổi.

Biết bao lần, Thiên Chúa đã cố gắng cùng đi với chúng ta, nhất là khi chúng ta gặp thử thách đức tin. Ngài sắp xếp để đến đồng hành bên cạnh chúng ta, mà ta không ngờ Ngài hành động kín đáo tế nhị.
Ngài thực hiện những sự việc, để vừa không ép buộc tự do chúng ta, mà cũng vừa có thể khơi dậy lại trong chúng ta niềm tin đang bị lung lay hay đã bị đánh mất. Chúa đứng ngoài gõ cửa và chờ đợi, Ngài hy vọng con người mở miệng mời Ngài ở lại. Nếu có Chúa bên cạnh, con sẽ vững tâm hơn.

Phải, Chúa chờ đợi con người mở rộng tâm hồn đón nhận Ngài, để rồi Ngài có thể thực hiện những điều kỳ diệu, nhưng không phải tất cả đều đã hành động giống như hai môn đệ trên đường đi Emmau. Những điều trần tục, có thể cám dỗ làm cho con người mù quáng, lo ra, không lưu tâm đến những thối thúc, những ơn soi sáng của Chúa. Con người không sẵn sàng hay không muốn đón nhận Chúa nữa. Không mời Chúa ở lại trong cuộc đời mình, con người không biết rằng không có Thiên Chúa và ngoài Thiên Chúa, thì con người sẽ không thể nào sống an vui, hạnh phúc. Thiên Chúa đã dựng nên con người giống hình ảnh Ngài, hướng về Ngài để sống hạnh phúc với Ngài.

Vì thế, cuộc đời con người trên trần gian được hiểu như là một cuộc hành trình. Hăng say với con người, nhưng cũng mê say Thiên Chúa. Chúng ta có được thái độ sống như các ngài như vậy không? Hay chúng ta tỏ ra lơ là, không màng tới sự hiện diện của Chúa trong cuộc đời, không lưu tâm gì đến những lời dạy của Chúa về sự sống con người, về cõi đời đời. Chúng ta không nên tốn phí thời giờ Chúa ban cho một cách vô ích. Đôi khi vì tò mò, chúng ta muốn thử qua, muốn nghe qua cho biết tất cả những suy nghĩ của các triết gia, của các hệ thống tư tưởng về bí quyết hạnh phúc cho cuộc sống con người. Nhưng nếu không từ trên xuống, thì làm sao có thể nói chuyện về những sự ở trên. Chỉ mình Thiên Chúa mới dám và có đủ thẩm quyền để quả quyết: “Ta là Đường là Sự Thật và là Sự Sống”. Hãy đến với Ngài để được sống. Hãy lắng nghe Ngài để đi đúng, và trọn vẹn con đường cuộc đời chúng ta giữa những thử thách.

Lạy Chúa, xin hãy đến với chúng con, xin hãy ở lại với chúng con. Xin ban cho con sức mạnh vượt qua được những cám dỗ và giữ vững niềm tin vào Chúa mọi nơi mọi lúc. Amen.


Bài số 18

GẶP GỠ CHÚA