%@LANGUAGE="JAVASCRIPT" CODEPAGE="CP_ACP"%>
Lúc còn trẻ,
ai ai cũng nhìn về tương lai và muốn thực hiện cuộc sống mình vượt qua được
những vấn đề cá nhân, gia đình và xã hội.
Chính vì thế, để xây dựng tương lai, con người chấp nhận vất vả học hỏi và
làm việc... Rồi nhiều người đã thành công xây dựng cho mình một địa vị, có
một danh vọng nào đó trong xã hội, có tiền bạc vv...
Từ đó, con người thường bị cám dỗ: Thẩm định về cuộc sống mình, xem nó tốt
xấu thế nào tùy theo mức độ có của cải, tiền bạc, danh vọng. Sức khoẻ và địa
vị xã hội nhiều ít, mọi sự là tốt nếu có tiền bạc, danh vọng; và ngược lại
mọi sự sẽ xấu, nếu không tạo ra hay thiếu những điều vật chất đó.
Con người sống theo thực thể bản tính
mình là ai, chớ không theo những gì mình có. Chúng ta đi lầm đường nếu chúng
ta đánh giá cuộc sống mình theo những gì mình có, mà không theo thực thể bản
tính mình là ai. Và hậu quả vừa cũng là triệu chứng báo động là chúng ta cảm
thấy cuộc đời mình trống rỗng, cả khi ta có nhiều của cải vật chất, danh vọng.
Con người không thể nào được thoả mãn, nếu chỉ có tiền của danh vọng mà quên
phát triển phần tâm linh: Không có lý tưởng cao thượng để sống, không biết
tại sao mình sống, và sống để làm gì?
Chúng ta sẽ không bao giờ được thoả mãn thật sự, nếu sống không có niềm hy
vọng và tình thương đối với Thiên Chúa và anh chị em xung quanh.
Ta có thể nghèo của cải vật chất,
nhưng nếu có nội tâm phong phú, tràn đầy tình yêu thương, thì ta sẽ sống trong
an bình hạnh phúc. Đời sống nội tâm chúng ta sẽ được phong phú mỗi ngày một
hơn, nếu chúng ta nhận biết và sống kết hiệp mỗi ngày hơn với Thiên Chúa.
Mẫu gương sống của những vị Thánh là một bằng chứng và là một khích lệ cho
mỗi người chúng ta. Trong giây phút cầu nguyện này, chúng ta hãy xét lại cuộc
sống của mình theo hai hướng căn bản:
Tôi đã làm gì, để chuẩn bị chính mình bước vào cuộc sống vĩnh cửu? Tôi có
chịu khó mất công, mất thời giờ, để tìm hiểu về lý do tại sao tôi sống, và
sống để làm gì hay không?
Nếu sống mà không biết mình sống để làm gì, thì có khác chi người đua xe đạp mà không biết phải chạy theo con đường nào và đích điểm nằm ở đâu. Hay giống như người thợ xây nhà, cứ mãi mê lo đặt viên gạch này trên viên gạch khác, mà không biết họa đồ ngôi nhà phải được xây lên thế nào. Không biết rõ mục đích cuối cùng của cuộc đời, chúng ta sẽ thất bại không thực hiện được trọn vẹn cuộc sống mình, dẫu chúng ta có quy tụ được nhiều của cải vật chất và danh vọng trong xã hội.
Và câu hỏi thứ hai: Tôi có thái độ
sống như thế nào đối với Thiên Chúa?
Cũng có thể chúng ta còn cho mình là một người tin vào Thiên Chúa, còn thực
hành những việc đạo đức như đọc kinh dâng lễ vv... Nhưng chúng ta chưa tiến
sâu hơn vào trong mối tương quan thân tình với Thiên Chúa, như thánh Phaolô
đã đề ra: “Tôi sống nhưng không phải là tôi, mà là chính Chúa Kitô sống trong
tôi”.
Lạy Chúa, xin giúp cho con được biết con và cho con được biết Chúa. Xin thương
giúp con mỗi ngày một sống kết hợp với Chúa nhiều hơn, mỗi ngày một trở nên
giống Chúa nhiều hơn, và yêu thương anh chị em xung quanh một cách thiết thực
hơn. Amen.
Bài số 17
LẼ SỐNG