%@LANGUAGE="JAVASCRIPT" CODEPAGE="CP_ACP"%>
Trong một tuyển tập truyện ngụ ngôn, tác giả người Ý ông Giacôbô, có kể một câu chuyện như sau: Một tướng cướp nọ, muốn trút bỏ gánh nặng tội lỗi đang đè nặng trên lương tâm, đã tìm đến với một linh mục, nhưng nghe xong những lời khuyên thẳng thắn của vị linh mục, ông ta liền nổi giận chém chết vị linh mục. Một thời gian sau, cảm thấy hối hận, ông ta lại tìm đến với một vị linh mục khác. Nhưng lần này vị linh mục cho biết, để được ơn tha thứ của Chúa, ông phải đến Toà thánh.
Cảm thấy bị xúc phạm, ông liền tuốt gươm sát hại vị linh mục ấy. Vị linh mục thứ ba, mà tướng cướp tìm đến xưng tội, sẵn sàng ban phép giải tội cho ông, và dạy việc đền tội. Vị linh mục này yêu cầu ông, đi chôn cất tất cả những người chết mà ông gặp, đồng thời ông hãy khóc lóc như thể đó chính là người thân yêu của ông. Vị linh mục trao cho ông một cái chai nhỏ, để hứng những giọt nước mắt của ông. Tên cướp ra về, và khi nghe bất cứ nơi nào có đám tang thì ông liền tìm tới. Nhưng mắt ông vẫn luôn khô ráo không thể nhỏ được bất cứ một giọt nước mắt nào.
Cho đến một hôm, tình cờ ông đứng trước
một cây thánh giá, trên đó Chúa Giêsu chịu đóng đinh, ông liền thổn thức với
Chúa về nỗi khổ đau. Không hề biết khóc là gì, nhưng trong lúc đó, tự nhiên
nước mắt ông trào ra, đong đầy cả cái chai nhỏ mà vị linh mục đã trao cho
ông. Ông hiểu được thế nào là sám hối, và tìm đến sa mạc để sống những ngày
còn lại.
Tên sát nhân giết thủ tướng Israel, không một chút xúc động và không để lộ
bất cứ cử chỉ hối hận nào, khi nghe tin bị kết án tù chung thân. Dĩ nhiên
không ai có thể đọc được những gì đang diễn ra trong tận đáy thẳm tâm hồn
của anh ta. Và quả thực đã là người, khó có ai thoát khỏi những dày vò, cắn
rứt của lương tâm mỗi khi chính mình tự tay sát hại một người khác. Dù cho
người đó, có là một kẻ xấu xa đến đâu, khi tiếng nói của lương tâm đã tắt
lịm, thì đó là cái chết của con người.
Thiên Chúa không ngừng đeo đuổi con người, nên đã phú bẩm cho mỗi người một lương tâm. Người ta có thể bóp nghẹt được mọi thứ tiếng nói, nhưng không ai có thể, đè bẹp được tiếng nói của lương tâm trong chính mình. Thiên Chúa hằng đeo đuổi con người cho đến khi nào con người nhận ra tiếng nói của Ngài. Hối hận, không chỉ là nhận ra lầm lỗi của mình mà còn phải biết sám hối đích thực để gặp gỡ Chúa. Mùa Chay, các Kitô hữu được Giáo Hội mời gọi, chiêm ngắm mầu nhiệm khổ nạn của Chúa. Họ nhìn lên Thập Giá của Chúa Giêsu, để thấy được tội ác của nhân loại, và nhất là tội lỗi của chính bản thân.
Thập giá vẫn mãi mãi là biểu tượng
trọng tâm của niềm tin Kitô giáo. Thập giá vẫn luôn có đó để nhắc nhở cho
con người về kẻ sát nhân, kẻ phản bội. Sự gian ác vẫn có trong mỗi người,
và Thập Giá vẫn luôn có đó để mời gọi con người nhìn lên cao hơn tội lỗi của
chính mình. Bên kia mọi tội ác, tình yêu thương và lòng tha thứ của Chúa vẫn
khỏa lấp được sự yếu hèn của con người. Chỉ có tình yêu thương và lòng tha
thứ vô biên của Chúa mới có thể khơi dậy nơi con người những giọt nước mắt
của ăn năn và sám hối đích thực.
Lạy Chúa Giêsu, xin ban cho chúng con niềm sám hối đích thực. Xin cho chúng
con, luôn ý thức về những xúc phạm của chúng con đối với tình yêu Chúa, và
những tổn thương do chúng con gây ra cho tha nhân. Xin cho chúng con cảm mến
được an bình, nơi chỉ có Chúa mang lại cho chúng con bằng ơn tha thứ của Chúa.
Amen.
Bài số 8
SÁM HỐI