%@LANGUAGE="JAVASCRIPT" CODEPAGE="CP_ACP"%>
Một câu chuyện được kể lại rằng: Một hôm nhà thông thái Socrate đang đi dạo, chợt một người chạy vội đến gần ông, và thì thầm vào tai ông: Ông bạn Socrate ơi! Đứng lại đây, tôi kể cho ông mẩu tin này về bạn ông. Ông Socrate nhìn thẳng vào mặt người kia: Đợi đã, tôi muốn nghe lắm, nhưng tôi muốn biết anh đã kiểm mẩu tin này qua ba sàng lọc chưa? Người kia ngơ ngác hỏi : Ba sàng lọc nào?
Socrate trả lời ngay: Nếu anh chưa biết thì chúng ta cùng nhau kiểm nó qua ba sàng lọc: Thứ nhất, anh cho tôi biết mẫu tin đó có thật hay không? Người đàn ông ngập ngừng: Tôi không dám quả quyết, vì câu chuyện này tôi đã nghe lại thôi. Socrate nói: Ồ vậy hả, thế thì chúng ta hãy tiếp tục qua sàng lọc thứ hai: Điều mà anh sắp nói, có là một điều tốt về người bạn của tôi không? Người đàn ông trả lời: Dạ không, rất tiếc, đây là điều trái ngược điều tốt. Socrate nói tiếp: Sàng lọc thứ ba: xin anh cho biết mẩu chuyện đó có cần phải loan truyền không? Người đàn ông đáp: Dạ không, nó chả quan trọng chi lắm. Socrate kết luận: Tóm lại, nếu mẩu tin anh sắp nói, đã không là sự thật, lại chẳng tốt lành chi, và cũng không cần thiết lắm, thì tôi nghĩ rằng cũng không nên nghe làm gì.
Chắc hẳn các bạn thấy câu chuyện trên khó tin. Theo thói thường, ít ai có can đảm hoặc sáng suốt để không thèm đếm xỉa gì đến những lời rỉ tai về một chuyện tầm phào hay về một ngươi nào đó. Trường hợp nạn nhân của câu chuyện tầm phào đó, là người chúng ta không ưa thích, thì chúng ta lại càng hả dạ hơn. Cử chỉ hiệp thông và khuyến khích của người nghe, đã tạo cơ hội sinh ra nhiều người ngồi lê đôi mách một cách vô tư. Họ đã thêm thắt lối quan sát, nhận định cho mẩu chuyện nghe được, để rồi từ người này qua người khác, một mẩu chuyện nhỏ nhoi, có thể trở thành một xì-căn-đan lớn, làm hại danh dự của một cá nhân.
Như thế, dầu không chủ đích, người ngồi lê đôi mách đã ám hại một đời người. Lời nói thật quan trọng biết bao. Ý thức được sự quan trọng của lời nói, trong chương 3 thánh Giacôbê đã viết: "Cái lưỡi như cái bánh lái của tàu bè hay ngọn lửa". Ngài viết: "Cái lưỡi thì không ai chế ngự được, nó là một sự dữ không bao giờ ở yên, vì nó chứa đầy nọc độc giết người. Ta dùng lưỡi ấy mà chúc tụng Chúa là Cha chúng ta. Ta cũng dùng lưỡi mà nguyền rủa những con người, đã được làm ra theo hình ảnh của Thiên Chúa. Từ cùng một cái miệng, phát xuất lời chúc tụng và lời nguyền rủa. Thưa anh em, như vậy thì không ai được vấp ngã về lời nói, ấy là người hoàn hảo, có khả năng kềm chế toàn thân. Tự chủ được cái lưỡi, là tự chủ được bản thân.
Để tự chủ được cái lưỡi, chúng ta cần huấn luyện nó. Trong ca dao có câu: "Lời nói chẳng mất tiền mua, liệu lời mà nói cho vừa lòng nhau". Như thế ngay trong phép xã giao thường ngày, chúng ta cần có tâm tình trìu mến, kính nể. Chúng ta cần tạo cơ hội cho người khác sống thoải mái. Chúng ta cần biết khen ngợi để xây dựng, xa tránh lòng tẹp nhẹp, vui mừng khi người khác sa ngã lỗi lầm. Lạy Chúa nguồn hằng sống, Chúa đã thương tạo dựng chúng con trong hình ảnh Chúa. Chúng con là con cái của Chúa, chúng con là anh em, chị em của một Cha trên trời.
Chúng con cảm tạ Chúa, chúng con thờ lạy Chúa, chúng con tôn vinh Chúa. Xin Chúa hãy làm vua thống trị tâm hồn chúng con. Xin Chúa soi sáng cho chúng con, để chúng con luôn sống Lời Chúa, để chúng con uốn nắn miệng lưỡi chúng con, hầu chúng con dùng lời nói để ca tụng danh Chúa và khuyến khích, an ủi anh em đồng loại. Xin hãy biến đổi chúng con thành chứng tá tình yêu của Chúa. Amen.
Bài số 5
NGỒI LÊ ĐÔI MÁCH