<%@LANGUAGE="JAVASCRIPT" CODEPAGE="CP_ACP"%> Untitled Document

"Ách của Ta thì êm ái, gánh của Ta thì nhẹ nhàng" (Mt 12:30) Tháng Chín vừa qua, tôi có dịp đi qua vùng Tucson, Arizona. Ngồi trên máy bay nhìn xuống, tôi đã thấy cả một vùng đồi núi và sa mạc hoang sơ. Không có một dòng sông khơi nguồn và xa xa chỉ có vài cái hồ nho nhỏ.

Đặt chân xuống vùng Tucson, tôi thở hít không khí ấm áp của vùng sa mạc và ngắm nhìn cảnh vật xung quanh. Thật là một vùng đất cằn khô với những cây dương xỉ và các loại cây sa mạc cố gắng chen nhau vươn lên trên mặt đất . Miên man suy nghĩ về đề tài mà tôi muốn chia sẻ với Cộng đoàn tại Tucson về sự Canh Tân. Tôi nhớ đến một dòng tư tưởng rất am hợp trong cuốn "Với Những Trái Tim Bừng Cháy" của Henri J. M. Nouwen. Ông ghi lại bài suy niệm qua đài truyền hình, khi người xuớng ngôn viên lấy nước đổ trên khoảng đất khô cằn.

Xướng ngôn viên nói rằng giờ đây các bạn hãy quan sát: "Đất cằn khô chai lì không thể thấm nước và hạt giống không thể nẩy mầm." Rồi sau đó, ông dùng đôi bàn tay xới đất lên và một lần nữa, ông tưới nước trên đất mềm. Ông nói, "chỉ có đất đã được cầy vỡ, xới lở mới có thể thấm nhập nguồn nước và hạt giống có thể nẩy mầm và sinh hoa kết trái."

Suy nghĩ đến việc đi cầy, không cầy bừa trên khoảng đất khô cằn nhưng cầy xới những tâm hồn bị cằn cỗi hay đơn côi nguội lạnh. Có đôi lần Chúa Giêsu đã nhắc đến công việc cầy bừa và ách phải mang. Chính Chúa Giêsu ân cần dặn dò các môn đệ của Ngài: "Ai đã tra tay cầm cầy mà còn ngoái lại đàng sau, thì không thích hợp với Nước Thiên Chúa"( Lc 9:62). Chúa đã mời gọi các Tông đồ đi cầy ruộng cho Chúa.

Chúa cũng mời gọi mỗi người chúng ta đi vào làm vườn cho Chúa. Người nông phu phải gắn liền với ách cầy bừa ruộng rẫy và với vất vả lo toan. Anh em chúng ta là những người đã, đang và sẽ được mời gọi vào làm trong thửa ruộng với Ách Cầy trên vai. Đôi khi chúng ta tự hỏi rằng : Cầy cái gì bây giờ? Nhà trường chỉ dạy về Kinh Thánh, Triết học, Thần học và các môn nhà đạo. Làm sao có đủ chuyên môn và sức dẻo dai để cầy bừa!

Quan sát cuộc sống ngoài xã hội, khi nói đến đi cầy nghĩa là chúng ta phải đi làm việc, phải lao động để kiếm kế sinh nhai và sống nuôi nấng gia đình. Đối với những người dâng mình cho Chúa để phục vụ tha nhân, Chúa mời gọi chúng ta tra tay vào cầy để làm gì? Đây chính là sứ mệnh làm nhân chứng mà mỗi người chúng ta đang được mời gọi để dấn bước.

Nhân chứng không phải đi cầy xới mảnh đất khô cằn ngoài ruộng rẫy nhưng là sự cầy xới những mảnh hồn đã bị cằn cỗi và chai cứng. Những mảnh hồn không thể thấm nhuồn ân sủng của Chúa. Sứ mệnh của các môn đệ của Chúa là đem tha thứ thay vào nơi giận hờn, đem sự thật vào nơi dối gian, đem yêu thương che lấp hận thù và đem thuận hòa phá tan tranh chấp ...

Chúng ta được mời gọi để khơi dậy, xới lên những trái tim khô cằn và những lương tâm đã trở thành nguội lạnh thờ ơ. Hãy xới mở các tâm hồn cho nguồn ân sủng của Chúa tuôn tràn và hạt giống Lời Chúa có cơ hội nẩy mầm và sinh hoa kết trái. Đó chính là sứ mệnh của nguời môn đệ Chúa. Sứ mệnh người Đi Cầy không luôn dễ. Người môn đệ cần chấp nhận dấn bước và không ngó lại đằng sau. Dù đường sỏi đá, dù chỗ ghồ ghề hay nơi hoang vắng cằn khô, người nông phu đã tra tay vào cầy không ngại vì nghịch cảnh khó khăn và không màng khó nguy trên đường.

Đừng khi nào chùn chân nản bước. Chúng ta cùng hăng say vác ách ra cánh đồng, Chúa hứa rằng:"Ách của Ta thì êm và gánh của Ta thì nhẹ nhàng". Bước theo Chúa, làm nhân chứng cho tình yêu và cho sự thật. Chúng ta sẽ tìm được nguồn vui trong sự sống vĩnh cửu là Nước thiên Chúa.

Rev. Joseph Trần việt Hùng

TÂM SỰ NGƯỜI ĐI CẦY