<%@LANGUAGE="JAVASCRIPT" CODEPAGE="CP_ACP"%> Untitled Document

"Này ông Si-môn, tôi có điều muốn nói với ông! " Ông ấy thưa: "Dạ, xin Thầy cứ nói." Đức Giê-su nói: "Một chủ nợ kia có hai con nợ: một người nợ năm trăm quan tiền, một người năm chục. Vì họ không có gì để trả, nên chủ nợ đã thương tình tha cho cả hai. Vậy trong hai người đó, ai mến chủ nợ hơn? " Ông Si-môn đáp: "Tôi thiết tưởng là người đã được tha nhiều hơn." Đức Giê-su bảo: "Ông xét đúng lắm."

Rồi quay lại phía người phụ nữ, Người nói với ông Si-môn: "Ông thấy người phụ nữ này chứ? Tôi vào nhà ông: nước lã, ông cũng không đổ lên chân tôi, còn chị ấy đã lấy nước mắt tưới ướt chân tôi, rồi lấy tóc mình mà lau.Ông đã chẳng hôn tôi một cái, còn chị ấy từ lúc vào đây, đã không ngừng hôn chân tôi. Dầu ô-liu, ông cũng không đổ lên đầu tôi, còn chị ấy thì lấy dầu thơm mà đổ lên chân tôi. Vì thế, tôi nói cho ông hay: tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều. Còn ai được tha ít thì yêu mến ít." Rồi Đức Giê-su nói với người phụ nữ: "Tội của chị đã được tha rồi." Bấy giờ những người đồng bàn liền nghĩ bụng: "Ông này là ai mà lại tha được tội? " Nhưng Đức Giê-su nói với người phụ nữ: "Lòng tin của chị đã cứu chị. Chị hãy đi bình an."

Một nhà truyền giáo nọ ngạc nhiên khi thấy một phụ nữ mang một nắm cát bước vào túp lều của ông. Bà nói với ông:
- Ông biết đây là cái gì không?
- Đó là cát.
- Ông có biết tại sao tôi đưa cát vào đây không?
- Không. Tôi không thể biết được tại sao bà lại đem cát vào đây.
- Đây là tội lỗi của tôi. Tội lỗi của tôi như cát biển không thể nào đếm được. Làm sao tôi có thể được tha thứ tất cả?
- Bà hãy đưa cát ra bãi biển, vun lại thành đống. Rồi bà hãy ngồi nhìn xem những cơn sóng ập tới. Chắc chắn những cơn sóng sẽ cuốn trôi đi tất cả. Đó là cách TC thực hiện sự tha thứ của Người. Lòng nhân từ của TC bao la như đại dương. Hãy thành thực hối lỗi và TC sẽ tha thứ tất cả.
Thật vậy, lòng nhân từ của TC thật bao la chứ không chật hẹp như lòng dạ con người. Câu chuyện Tin Mừng đã chứng thực điều đó.

- Một người phụ nữ tội lỗi và chị ý thức mình tội lỗi. Vì thế, chị chuẩn bị thật kỹ lưỡng và chủ động đến gặp gỡ CG. Chính chị đến với Chúa và mang theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm. Chị can đảm, thẳng thắn và chân thành lên đường tìm ơn tha thứ. Nhưng để làm được việc này chị đã phải phấn đấu rất nhiều với bản thân và với những trở ngại đến từ bên ngoài. Chị phải phấn đấu để vượt ra khỏi cái tôi của mình. Cái tôi cao ngạo, cái tôi tự ái không cho phép người ta nhận rằng mình là người tội lỗi. Chị phải phấn đấu với những đòi hỏi của bản năng năng thấp hèn vẫn luôn nung nấu trái tim chị. Chị phải phấn đấu để có thể thoát ra khỏi ra khỏi thế giới cũ, một thế giới sặc mùi tội lỗi mà chị đã từng ấp ủ hằng bao năm trời nay như một thứ báu vật. Chị phải phấn đấu để có đủ can đảm vượt qua mọi mặc cảm, mọi ngăn cách, mọi thành kiến, mọi lời dị nghị và những ánh mắt thiếu thiện cảm của bao nhiêu người để có thể đến với CG. Vâng, chị đã vượt qua tất cả và đã đến với CG một cách công khai ngay trong một bữa tiệc tại nhà một người biệt phái có đông đủ những người tai to mặt lớn thường khinh bỉ và kết án chị.

- Sở dĩ chị làm được như thế là vì chị đã nhận ra rằng những điều chị theo đuổi và tìm kiếm trước đây đã không cho chị niềm vui và hạnh phúc. Chắc hẳn chị đã được nghe nói nhiều về CG. Và có lẽ chị đã từng âm thầm quan sát cách cư xử của CG đối với mọi người, nhất là những người tội lỗi như chị. Chị mơ hồ cảm thấy rằng chỉ mình CG mới có thể đem lại bình an và hạnh phúc đích thực cho chị. Chị linh cảm rằng trong cuộc đời này không ai hiểu và thông cảm cho chị ngoài CG. Trái tim nhân hậu của CG đã lôi cuốn và cảm hóa trái tim chai đá của chị. Vì thế, bằng tất cả niềm tin và tình thương mến, chị bất chấp tất cả để có thể đến được với Người.

- Gặp CG ngay tại nhà một người biệt phái, chị đã bày tỏ lòng sám hối một cách rất chân thành. Chị lấy nước mắt để rửa chân CG. Chị lấy tóc mình để lau chân Người và hôn lên đôi bàn chân đã từng dong duổi dọc ngang để tìm chiên lạc. Chị đổ cả bình dầu thơm lên chân CG như muốn trút bỏ cuộc đời quá khứ tội lỗi của mình cho CG. Chị phủ phục dưới chân CG. không nói gì, nhưng thái độ khiêm tốn và việc làm của chị đã nói lên tất cả. Nó nói lên lòng sám hối chân thành và sâu xa của chị. Nó nói lên sự phó thác hoàn toàn con người yếu đuối và cuộc đời tội lỗi của chị cho TC. Nó nói lên lòng tin tưởng tuyệt đối của chị vào tình thương vô biên của TC. Điều may mắn là cuộc đời tội lỗi đã không giết chết niềm khao khát TC trong trái tim chị, đã không xóa bỏ được hình ảnh TC trong tâm hồn chị. Từ cuộc gặp gỡ này có lẽ cuộc đời chị sẽ thay đổi hoàn toàn.

Việc làm và thái độ của chị tạo nên hai phản ứng khác nhau:
1- Phản ứng của những người biệt phái:
Những người biệt phái luôn tự hào mình là người đạo đức thánh thiện và vì thế họ cũng luôn tỏ ra khinh miệt những người bị coi là tội lỗi. Lề luật đã dạy rằng người ta sẽ bị ô uế khi đụng chạm vào những người tội lỗi cũng giống như khi người ta đụng chạm vào xác chết hoặc con heo. Chính vì vậy họ rất bất bình khi thấy CG để cho người đàn bà tội lỗi không những đụng chạm tới mà còn để bà xõa tóc lau và hôn chân Người. Xõa tóc là điều cấm kỵ đối với người phụ nữ trong xã hội Do Thái vì nó biểu lộ sự sỗ sàng đáng xấu hổ. Vì thế, những người biệt phái không thể chấp nhận được rằng ông Giêsu là người đến từ TC, là tiên tri. Vì nếu là tiên tri hay là người của TC thì ông Giêsu phải biết người phụ nữ này là một kẻ tội lỗi khét tiếng. Và do đó ông cũng không thể để cho bà ta làm những việc không thể chấp nhận ấy được.

2- Phản ứng của CG:
CG biết rõ thái độ bất bình của họ và dù cho những người biệt phái nghĩ thế nào thì CG cũng vẫn để người phụ nữ tội lỗi làm những gì bà muốn. Không phải Người không biết người phụ nữ này là một kẻ tội lỗi, nhưng Người đã đọc được tâm tình sám hối chân thành của bà qua những việc bà đang làm. Những dòng nước mắt, những tiếng nức nở nghẹn ngào của bà... Bà đã khóc trước mặt CG và trước mặt mọi người. Quả thực bà đang đau khổ, rất đau khổ vì cuộc sống quá khứ tồi tệ của bà. CG biết rõ điều đó. Người không kết tội bà như nghững người khác, nhưng tha thứ, tha thứ tất cả bởi Người là TC từ nhân. Người không tỏ ra kinh tởm và khinh bỉ bà, nhưng nhìn bà với ánh mắt cảm thông. Bởi Người không phải là một ông chủ nợ khắt khe và tàn nhẫn. Trái lại Người là Đấng xóa bỏ nợ nần. Người đến để chữa lành, để cứu vớt những gì đã hư mất. Tình yêu thương ân cần của CG đã kéo bà ra khỏi vũng lầy tội lỗi, đã biến đổi một người tội lỗi như bà trở thành một sứ giả của Tin Mừng.

3- Sứ điệp cho chúng ta hôm nay:
TC vẫn luôn cư xử như thế với chúng ta, những con người mang đầy tội lỗi. Người vẫn để cho những kẻ tội lỗi là chúng ta đụng chạm đến Người. Người yêu mến chúng ta cách đặc biệt không phải vì tội lỗi của chúng ta nhưng vì sự nghèo nàn tột cùng của chúng ta. Đối với Người, không có gì là không thể cứu vãn được, không có con đường nào mà không có lối trở về. Người luôn luôn đứng ở đầu đường để chờ đợi và giang rộng đôi tay để đón mừng đứa con hoang trở về. Thậm chí Người còn cất bước ra đi tới mọi ngóc ngách của cuộc đời để tìm kiếm những con chiên lạc là chúng ta rồi vác lên vai đưa về đàn.

Vâng, TC đang chờ đợi chúng ta. TC đang đi tìm chúng ta. Người mời gọi chúng ta chạy đến và trao gửi nơi Người con người tội lỗi yếu hèn của chúng ta để được Người tha thứ và chữa lành. CG biết tất cả. Người hiểu lòng ta và thương cảm những vụng dại của ta. Người sẵn sàng cho ta vận hội để ta làm lại cuộc đời, để đổi mới trái tim. Người sẽ nói với chúng ta những lời thật an ủi như đã nói với chị phụ nữ tội lỗi rằng: "Lòng tin của con đã cứu con. Hãy về bình an". Đồng thời Người cũng khuyến khích chúng ta nhìn anh chị em của mình bằng cái nhìn cảm thông và nhân từ chứ không phải là cái nhìn soi mói, cái nhìn khinh bỉ và loại trừ như những ông biệt phái. Người kêu gọi chúng ta tha thứ cho nhau như Người đã tha thứ cho chúng ta. Lời kinh chúng ta vẫn đọc hằng ngày nhưng có thể chúng ta quên thực hiện: "Xin tha nợ cho chúng con, như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con ".

Mùa Chay 2003
P.PMT

 

Thiên Chúa, Ðấng tha thứ

Lc.7,36-50

Có người thuộc nhóm Pha-ri-sêu mời Đức Giê-su dùng bữa với mình. Đức Giê-su đến nhà người Pha-ri-sêu ấy và vào bàn ăn. Bỗng một phụ nữ vốn là người tội lỗi trong thành, biết được Người đang dùng bữa tại nhà ông Pha-ri-sêu, liền đem theo một bình bạch ngọc đựng dầu thơm. Chị đứng đằng sau, sát chân Người mà khóc, lấy nước mắt mà tưới ướt chân Người. Chị lấy tóc mình mà lau, rồi hôn chân Người và lấy dầu thơm mà đổ lên.

Thấy vậy, ông Pha-ri-sêu đã mời Người liền nghĩ bụng rằng: "Nếu quả thật ông này là ngôn sứ, thì hẳn phải biết người đàn bà đang đụng vào mình là ai, là thứ người nào: một người tội lỗi! " Đức Giê-su lên tiếng bảo ông: