1. Ít người biết ơn Chúa.
Trưa ngày mùng 3 tháng 11 năm 1995
tại một nhà thờ của Dòng Đaminh, có một phụ nữ ôm một bó hoa tươi đang phân
vân đi đi lại lại trước các tượng thánh Đaminh, thánh Vinh sơn Liêm và thánh
Martinô trong khuôn viên nhà thờ. Vị linh mục tiến lại gần và hỏi xem bà muốn
đặt hoa trước vị thánh nào? Bà thú nhận bà là người ngoại đạo, bà làm việc
này theo yêu cầu của đứa con trai. Nhưng bà lại không biết đâu là thánh Martinô,
rồi bà tiếp tục tâm sự: gia đình bà đều ngoại giáo, cách đó nhiều năm đứa
con trai của bà học lớp 9, theo các bạn bè Công giáo đến khấn xin thánh Martinô
cho học hành tốt đẹp và tất cả đã đạt được như ý. Kể từ đó, hàng năm vào ngày
3/11 lễ thánh Martinô nó vẫn mang bông đến tạ ơn thánh nhân, nhưng bởi vì
năm nay nó đi xa, nó vẫn nhớ việc này và nhờ bà làm giúp cho nó.
Một người ngoại đạo cho dù chưa biết Chúa, nhưng lại ý thức rất rõ và xác
tín những gì họ đã đón nhận. Họ hiểu ra rằng tất cả cuộc đời của họ đều là
hồng ân. Tương tự như bài Tin Mừng hôm nay đã cho ta thấy: Trong số mười người
phong cùi được chữa lành, thì chỉ có một người ngoại đạo quay lại ngợi khen
Thiên Chúa, rồi đến sấp mình dưới chân Chúa Giêsu mà tạ ơn Ngài. Thực tế thật
phũ phàng!
2. Nhiều người sống vô ơn
2.1. Người ta hay quên ơn cha mẹ.
Có một bà mẹ nọ, vì muốn khuyến khích đứa con nhỏ của mình chăm lo việc nhà,
nhất là những công việc nhỏ nhặt, nên bà thường thưởng cho nó một món tiền
nhiều ít tùy theo công việc nặng nhọc. Lần kia, bà mẹ đau nằm liệt giường
suốt cả một tuần. Thế là đứa con nhỏ phải thay thế mẹ làm nhiều công việc.
Đến cuối tuần, em nhỏ viết một cái hóa đơn ghi những công tác chưa nhận tiền
thưởng gồm: xách nước hai giờ, nấu cơm ba giờ, giặt quần áo năm giờ… Tất cả
các thứ tính chung trong một tuần là tám giờ. Xong, em rón rén vào phòng,
dúi tờ hóa đơn vào tay mẹ. Ba phút sau, bà mẹđưa cho em tấm giấy kèm theo
một tờ hóa đơn khác, trong đó ghi: công sinh, công dưỡng nuôi, công dạy dỗ,
công học hành, công thầy thuốc mỗi khi đau bệnh trong mười năm: chưa có mục
nào được thanh toán cả! Cầm tờ hóa đơn trong tay, em nhỏ chợt hiểu, vội vàng
chạy vào xin lỗi mẹ. Chuyện này cũng hay xẩy ra khi cha hoặc mẹ nằm xuống
thì không lo chuyên mai táng, mà anh chị em lo dành giật nhau gia tài và đùn
đẩy trách nhiệm cho nhau.
2.2. Người ta hay quên ơn đồng loại.
Vào dịp lễ tạ ơn, cô giáo bảo các em học sinh lớp một vẽ tranh để nói lên
lòng biết ơn của các em. Cô thầm nghĩ: chắc sẽ chẳng có gì đặc biệt: lại những
con gà quay hay bàn tiệc đầy đồ ăn là cùng, và cô đã sững sờ trước bức tranh
của Mỹ Nương. Đó là một bàn tay!
Nhưng bàn tay của ai đây? Cả lớp bị lôi cuốn bởi hình ảnh đầy biểu tượng này.
Một em nói:
- Em nghĩ đó là bàn tay Thiên Chúa đã ban của ăn cho chúng ta.
- Em khác nói: đó là bàn tay của bác nông dân vì đã nuôi những con gà.
Cuối cùng, cô giáo cúi xuống bên Mỹ Nương và hỏi xem bàn tay đó là của ai
thì em khẽ nói: Thưa cô, đó là bàn tay của cô!
Cô giáo nhớ lại vào giờ ra chơi, cô
thường dùng bàn tay dắt Mỹ Nương, đứa trẻ tầm thường khốn khổ. Mặc dù cô vẫn
làm điều đó với các đứa khác, nhưng với Mỹ Nương, nó lại mang một ý nghĩa
rất đặc biệt: Cô giáo vừa là Thầy vừa là ân nhân của em. Em rất biết ơn. Còn
những em khác thì không thấy.
Vô thần, xét cho cùng, cũng chỉ là vô ơn, bởi vì kẻ chối bỏ Thiên Chúa là
nguồn ơn phúc thì dĩ nhiên cũng sẽ chối bỏ người đồng loại của mình. Khi ơn
nghĩa đã bị chối bỏ, thì dĩ nhiên sự ràng buộc và tình liên đới cũng trở nên
mong manh. Khi tình người bị chối bỏ, thì tất nhiên niềm tin tôn giáo cũng
sẽ chỉ là chuyện thừa thãi mà thôi.
2.3. Người ta thường quên ơn Thiên
Chúa
Truyện kể rằng có một thầy tu đạo do thái cùng một người học trò đi dạo. Đang
đi đường, họ gặp một người ăn xin. Anh học trò cho người đó một chút tiền
rồi tiếp tục đi, trong lòng rất sung sướng. Sau một lát, anh cảm thấy bực
bội trong người vì chợt nghĩ lại hồi nãy, người ăn xin không cám ơn anh. Anh
đem chuyện kể lại cho thầy mình nghe. Người thầy chăm chú nghe, rồi hỏi anh:
Khi anh cho tiền người ăn xin, anh cảm thấy thế nào? Anh thưa: Con thấy rất
vui! Thầy nói: Thế là phần thưởng của con rồi đó. Anh trả lời: Nhưng dù sao
họ cũng phải cám ơn con chứ? Người thầy hỏi lại: Thế con đã cám ơn Chúa chưa?
Anh ngạc nhiên: Tại sao con phải cám ơn Chúa? Thầy điềm tĩnh trả lời: Vì Chúa
cho con có cơ hội thể hiện tình thương của Ngài với người khốn khó.
Thường tình, ta rất nhớ những gì ta cho đi, nhưng lại hay quên những gì ta
nhận được.
3. Thể hiện lòng biết ơn như thế nào?
3.1. Luôn tạ ơn Chúa và cám ơn nhau.
Chúng ta hãy bình tâm nhìn lại quá khứ của đời mình và gia đình mình rồi tự
hỏi có phải chúng ta đã lãnh nhận được vô số ơn lành của Chúa mà rất ít khi
chúng ta để ý cám ơn Ngài không? Từ một đồng bạc, từ một lời chào lịch sự
đến một nụ cười thân ái, từ một lời an ủi, khích lệ cho đến những việc giúp
đỡ tận tình. Chúa ban cho chúng ta qua người khác. Nhận được ơn mà không biết
cám ơn, đó là điều không hay! Một tiếng nói “cám ơn” với tất cả chân thành,
một cữ chỉ biết ơn sâu xa sẽ làm cho chúng ta nên người hơn, và thể hiện niềm
tin sâu sắc hơn. Chúng ta hãy biết sống tâm tình tạ ơn Chúa như thánh Phaolô
đã khuyên bảo giáo dân Côlôsê: “Anh em hãy luôn sống trong tâm tình tạ ơn
Chúa và biết ơn Chúa”. Đồng thời, chúng ta cũng phải luôn biết cám ơn mọi
người, vì có thể nói, tất cả những người có liên hệ xa gần với chúng ta, đều
là những ân nhân của chúng ta.
3.2. Sống bác ái và đầy tình thân
ái với mọi người.
Đầu tháng 10 năm 1962, chiếc phi cơ hàng không Panam (Mỹ), chở cả trăm Giám
mục người Mỹ đi họp Công Đồng chung Vatican II. Trong hai cô tiếp viên hàng
không phục vụ hành khách, có một cô rất đẹp. Đức Cha Fulton Sheen, Tổng Giám
Mục giáo phận New York, vừa là một nhà văn vừa là một nhà hùng biện nổi tiếng
của Nước Mỹ, đã để ý đến cô tiếp viên nầy.
Thế rồi, khi phi cơ hạ cánh, hai cô
đứng bên cửa xuống cầu thang chào từ biệt và cám ơn hành khách. Đến lượt Đức
Cha Fulton Sheen, người ta thấy ngài ghé vào tai cô tiếp viên xinh đẹp kia
nói nhỏ một câu mà không ai nghe được.
Bốn tháng sau, khi khóa I Công Đồng chung Vatican II kết thúc, các Giám Mục
được về nước nghỉ. Một hôm, cô chiêu đãi viên xinh đẹp nọ tìm đến gặp Đức
Cha Fulton Sheen: “Thưa Đức Cha, Đức Cha còn nhớ con là ai không?” – “Đức
Cha đáp: Tôi còn nhớ lắm. Cô là tiếp viên trên chiếc hàng không đưa chúng
tôi đến Rôma”. – “Nhưng Đức Cha còn nhớ Đức Cha đã nói gì với con không?”
– “Tôi đã nói: Có khi nào cô tạ ơn Chúa vì Ngài đã ban cho cô sắc đẹp tuyệt
vời không?” – “Thưa Đức Cha, chính vì câu hỏi đó mà hôm nay con đến hầu chuyện
Đức Cha, chính vì câu hỏi đó mà Đức Cha nghĩ con phải làm gì để tạ ơn Chúa?”.
Trước câu hỏi đột ngột, Đức Cha Fulton Sheen lúng túng không biết trả lời
ra sao. Ngài trấn tỉnh, chấp tay lên ngực, rồi ngước mắt lên trời như thể
xin ơn soi sáng. Trong chốc lát, ngài nói: “Cha vừa mới được một tin từ Việt
Nam: đó là Đức Cha Jean Cassaigne, một người Pháp đang là Giám Mục giáo phận
Sài Gòn, đã xin từ chức để đi phục vụ một trại phong cùi ở miền núi Di Linh
– Lâm Đồng. Nhưng người phong cùi ở đó khốn khổ lắm con ạ! Họ đang chờ cái
chết đến với họ. Vậy theo ý cha, cách tạ ơn Chúa đẹp lòng Ngài hơn cả và có
ý nghĩa hơn cả là con hãy hy sinh một thời gian, đem nụ cười xinh tươi, đem
tiếng nói dịu dàng, đem duyên sắc mặn mà của con để an ủi họ”. Mặt cô tiếp
viên tái dần đi. Cô đứng lặng yên trong mấy phút. Đột nhiên cô cúi đầu tạm
biệt không nói một lời. Câu chuyện này do chính Đức Cha Fulton Sheen kể lại.
Rồi từ đó không biết hai người còn gặp nhau hay thư từ liên hệ gì nữa chăng.
Nhưng đầu năm 1963, đài phát thanh cũng như báo chí ở Sài Gòn loan tin: “Một
nữ tiếp viên rất xinh đẹp của hãng hàng không Panam tình nguyện đến Di Linh
– Lâm Đồng để sống với những người phong cùi trong sáu tháng”.
Lạy Chúa, xin Chúa tha tội vô ơn cho chúng con. Chúng con cám ơn Chúa và mọi người. Xin Chúa trả công bội hậu cho những người đã làm ơn làm phước cho chúng con. Amen.
Vinc. Nguyễn Văn Thanh